Bỏ qua phần điều hướng
sosanhbaohiem.ai.vn

PHẦN III · TÌNH YÊU VÀ LỰA CHỌN

Tha thứ và không tha thứ

Có người được chọn. Có người chỉ có một con đường.

12 phút đọc · Đăng ngày 15 tháng 5, 2026

Tôi 30 tuổi. Tôi ly hôn 2 năm trước.

Người ta hỏi tôi nhiều câu. Tôi đã trả lời được hầu hết. Trừ một câu.

"Em đã tha thứ chưa?"


Có những người được chọn

Khi tôi nói chuyện với những người bạn đã ly hôn, tôi nhận ra một điều:

Có những người được chọn để tha thứ. Họ có thời gian. Họ có khoảng cách. Họ có một cuộc đời mới đủ tốt để nhìn lại quá khứ với sự bình tĩnh.

Và có những người không được chọn. Họ vẫn phải gặp người cũ — vì con. Vì pháp lý chưa xong. Vì nợ chưa trả hết. Vì gia đình hai bên còn quan hệ.

Người được chọn nói về tha thứ như một quá trình chữa lành. Người không được chọn nói về tha thứ như một nhiệm vụ.

Tha thứ — với một số người — là sự tự nguyện. Với người khác — là điều kiện sống.


Tôi thuộc nhóm thứ hai

Trong 2 năm qua, tôi đã gặp người cũ ít nhất 40 lần. Lễ giỗ. Sinh nhật con. Họp phụ huynh. Đám cưới em anh ấy. Đám tang dì tôi.

Tôi không có lựa chọn không gặp.

Mỗi lần gặp, tôi lại học được một thứ về tha thứ:

Tha thứ không phải là một quyết định. Đó là một động từ mỗi ngày.

Tôi không "tha thứ xong" rồi để đó. Tôi tha thứ sáng nay khi anh đến đón con. Tôi tha thứ hôm qua khi anh nhắn tin trễ. Tôi sẽ phải tha thứ ngày mai — vì ngày mai sẽ có việc khác.

Tha thứ không có nghĩa là quên. Tôi nhớ rất rõ tại sao tôi cần tha thứ. Tôi không cần phải quên để tha thứ. Tôi chỉ cần không để cái nhớ đó điều khiển hành động hôm nay.

Tha thứ không phải cho anh ấy. Là cho con tôi. Đứa bé 6 tuổi không nên lớn lên với một người mẹ đầy giận dữ. Tha thứ — ở khía cạnh này — là một loại trách nhiệm nuôi dạy.


Còn không tha thứ thì sao?

Có những điều tôi không tha thứ. Và tôi nghĩ — không cần tha thứ.

Một người bạn nói với tôi: "Em phải tha thứ tất cả mới giải phóng được mình."

Tôi không đồng ý.

Có những điều — không tha thứ — không có nghĩa là tôi đang giam mình. Có nghĩa là tôi đang công nhận: điều đó đã xảy ra. Nó đã làm tôi đau. Nó không đáng được giải thích đi.

Không tha thứ — không phải là giận dữ. Là một dạng tôn trọng nỗi đau của chính mình.

Cái tôi không tha thứ — tôi để nó nằm yên ở đó. Tôi không cần phải mở lại nó để "làm việc với nó". Tôi đi tiếp.


Khi nào tha thứ, khi nào không

Sau 2 năm, tôi có một quy tắc đơn giản:

Tôi tha thứ những gì tôi cần phải tha thứ — để không làm tổn thương con tôi.

Tôi không tha thứ những gì không liên quan đến con tôi.

Đó là lằn ranh của tôi. Không phải lằn ranh của người khác.

Có những bạn của tôi đã tha thứ tất cả — họ ổn. Có những bạn của tôi không tha thứ gì — họ cũng ổn.

Quan trọng không phải là "tha thứ hay không". Quan trọng là — bạn có biết mình đang tha thứ vì ai và không tha thứ vì điều gì.


Câu hỏi cho bạn

Trong những điều bạn đã trải qua — điều nào bạn được chọn để tha thứ, điều nào bạn không được chọn?

Có điều nào — bạn đang ép mình tha thứ chỉ vì người ta nói nên tha thứ — nhưng thực ra bạn không cần phải?

Tha thứ không phải là một bài kiểm tra. Là một cuộc trò chuyện với chính mình.

Câu chuyện này có chạm vào điều gì trong bạn không?